Thứ Bảy, 27 tháng 2, 2016

YÊU MỘT NGƯỜI LĂNG NHĂNG

"Hôm trước em đọc được tin nhắn của cô ta trong điện thoại của anh, vì thế em mới huỷ cuộc hẹn hôm chủ nhật của chúng ta để anh có thời gian gặp cô ấy."
***
Anh gặp cô tình cờ mà gần như sự sắp đặt của Thượng Đế.
Hôm đó đang lượn lờ trên đường thì anh thấy có một cô nàng nhỏ bé đứng ở bến xe bus với vẻ mặt lo lắng, chốc chốc lại đưa đồng hồ lên nhìn. Anh đang rảnh rỗi nên phóng vèo qua, nháy mắt:
- Hey cô em, xe ôm không?
Cô nhìn anh nheo nheo mắt rồi leo lên xe. Anh hơi giật mình nhưng rồi cũng đưa cô đi.

- Cô em đi đâu?
- Công ty X.

Đến nơi, cô dúi vào tay anh 50 ngàn rồi đi vào. Anh trố mắt nhìn, tỏ vẻ khó hiểu. Trời ơi, thật không hiểu được cô nàng này. Có ai mặc quần áo của Chanel, đi SH, mặt mũi sáng sủa bảnh bao làm xe ôm không?
Ngày hôm sau anh lại lượn qua chỗ nhà cô, hôm nay cô tự đi xe riêng.
- Hôm nay không xe ôm nữa hả em?
- Xe hỏng nên mới đi, chứ tiền đâu mà ngày nào cũng ôm với ấp.
- Anh không lấy tiền đâu!
- Anh rảnh dữ ha!
- Ờ, vì anh thích em mà.
- Đầu anh có điện đấy, về nhà đi không khiến người khác bị giật bây giờ. Sáng ra đã gặp kẻ khùng, điên thật!
Cô nói rồi phóng nhanh xe đi trước. Anh cười, từ hôm đó anh tìm mọi cách để làm quen và tán tỉnh cô. Bởi, cô rất đặc biệt!
Hầu như những người leo lên xe của anh đều là gái bao, anh đưa họ đến khách sạn làm việc cần làm và quẳng tiền vào mặt họ. Còn cô, cô là người duy nhất từ trước đến giờ leo lên xe anh mà đưa anh tiền. Ôi cuộc đời!
Ấy vậy mà hơn một năm sau cô mới trở thành người yêu của anh. Lúc đầu cả cô và mọi người đều nghĩ anh trêu đùa cô vì cô không xinh lắm, lại chỉ làm văn thư - cái công việc với đồng lương còm cõi hầu như chẳng ai muốn, mà trong khi anh đẹp trai, nhà giàu, trên mặt lại cốp cái mác "phong lưu đa tình" to đùng thế kia. Chính anh cũng không hiểu vì sao mình lại có sức kiên trì tán tỉnh cô lâu đến thế, bình thường cùng lắm chỉ hai tuần là anh dư sức tan được một em "ngon hàng" rồi.
- Đồng ý làm người yêu anh nhé?
- Nếu tôi nói không thì sao? - Cô lạnh lùng.
- Thì anh lại mặt dày lẽo đẽo bám theo em cả ngày thôi.
- Anh rảnh nhỉ, sao không đi làm viêc gì đi.
- Thì anh đang đi làm công việc hết sức cao cả đấy thôi.
- Việc gì? Tôi thấy anh suốt ngày lông bông thế này thì làm được việc gì cơ chứ?
- À, tìm mẹ cho những đứa con sau này của anh. Nếu bây giờ anh bỏ cuộc thì chúng nó sẽ trách anh ghê gớm lắm vì đã để tuột mất một thiên thần như mẹ chúng nó đây.
Cô ngạc nhiên len lỏi một chút hứng thú, vậy là kể từ hôm đó cô đã trở thành người yêu anh với chức vụ làm "mẹ của những đứa con sau này của anh".

Tình yêu của anh nồng nàn, cháy bỏng, anh như muốn cả thế giới này biết cô là người yêu của anh. Còn cô hết sức nhẹ nhàng và đằm thắm, cô rất yêu anh nhưng hầu như không thể hiện ra ngoài. Cô đảm đang và rất mực dịu dàng, ở bên cạnh cô, anh cảm thấy cứ như hai người đã là vợ chồng của nhau rồi ấy.
Hằng ngày anh vẫn đón cô đi làm. Anh luôn tỏ ra ân cần, chăm sóc cô. Mọi người thấy rất thắc mắc vì rõ ràng cô thua kém anh mọi thứ mà người chạy theo lại là anh, còn cô rất điềm đạm và bình tĩnh, bí quyết giữ người yêu của cô là gì?
[...]
- Anh này, chủ nhật tuần này em bận rồi, mình không gặp nhau anh nhé! - Cô ngồi trên ghế tựa đầu vào vai anh.
- Em đi đâu để anh đưa đi?
- Chuyện con gái ấy mà, em tự đi được, anh cũng có công việc của mình, đâu phải lúc nào em cũng làm phiền anh được.
Chủ nhật cô ở nhà cả ngày chẳng đi đâu, cô lướt web, đọc sách, tưới cây và nấu ăn cho cha mẹ.
Mấy ngày sau bạn bè cô xì xào bàn tán chuyện gặp anh đi với tình nhân mới, anh thì bối rối chẳng biết nói gì vì đó là sự thật, càng không dám nhìn mặt cô. Cô vẫn tỏ ra bình thường, vẫn làm công việc của mình, vẫn cười nói với anh như trước.
Anh lại gần ôm chặt cô từ phía sau, nói giọng đầy ân hận:
- Xin lỗi em, hôm đó anh đã ngủ với một cô gái khác!
- Em biết!
Anh giật nảy mình.
- Hôm trước em đọc được tin nhắn của cô ta trong điện thoại của anh, vì thế em mới huỷ cuộc hẹn hôm chủ nhật của chúng ta để anh có thời gian gặp cô ấy.
- Em không ghen à?
- Em cũng là người chứ có phải gỗ đá đâu mà không ghen, nhưng em ghen theo cách của em. Khi đồng ý yêu một người lăng nhăng như anh, êm đã chuẩn bị sẵn tâm lý rồi.
- Là sao? - Anh ngạc nhiên
- Là để anh tự đầu thú và quay lại với em, như thế này này. - Cô mỉm cười
- Em thật khó hiểu.
- Anh thấy cô bé ấy thế nào?
- Anh không có nhiều cảm xúc về cô ta lắm!
- Em không muốn giữ chặt lấy anh vì em sợ anh bị ngạt thở. Nếu hôm đó em không cho anh gặp cô ta thì em sẽ không còn là em nữa. Em muốn để giữa chúng ta một khoảng cách để anh sẽ dần dần lấp đầy nó bằng yêu thương. Em muốn anh tiếp xúc với người con gái khác để hiểu rằng chẳng ai trong số họ được như em. Cái đó có lợi cho em, thì việc gì em phải cấm.
- Thế em không sợ anh phản bội em à?
- Em tin anh! Thà em tin dù bị anh kừa, còn hơn không tin mà khiến anh tổn thương. Em biết sẽ có những lúc anh cần thử với một người mới nhưng dù có chuyện gì di nữa thì em mãi là người phụ nữ cuối cùn của anh. Mà nếu bị phản bội thì cũng chẳng sao, người như thế không đáng để em buồn.
Anh siết chặt vòng tay ôm cô:
- Ôi trời ơi, tôi yêu phải một nữ quái hay một Thánh nhân đây? Thế từ mai anh sẽ đi cặp bồ nhé?
- Anh thử xem, em cho anh đi theo cô ta luôn!
Anh và cô cùng cười, cả hai đều hiểu rằng họ không thể sống thiếu nhau.

Khoảng cách trong tình yêu không phải lúc nào cũng là xấu, cũng khiến cho cả hai mệt mỏi và chán nản nhau, đôi khi chúng ta cần có khoảng cách để cho nhau có cuộc sống riêng, để cả hai cùng lấp đầy nó bằng yêu thương và sự bao dung.

ĐI TÌM SÓNG NHÉ, NẾU CÁT QUÁ LẠNH

HTTPS://WWW.FACEBOOK.COM/GROUPS/VNTHIENYET/

Nó nhớ lại
 cảm giác ngày hôm ấ
y, cảm
 giác tay Phong khẽ chạm vào bờ má nó. Một cảm giác thật ngọt, thật êm!
Trời nắng. Bãi cát lấp lánh như rải đầy những mảnh vỡ thủy tinh nhỏ xíu, nóng rát... Mặt biển trong và xanh, phì phèo như chuẩn bị bốc hơi. Gió lướt qua mang hơi nóng tràn lên quyện vào không gian. Phía xa xa nơi bóng đổ chênh vênh của đỉnh núi, cát dịu hơn, bầu trời lững thững những đám mây trắng xóa, vang lên tiếng lũ trẻ đang cười đùa:
- Mi phải cầm bông hoa giả vờ ri ri này? - Con bé thấp nhất hội, đen thùi lũi khéo léo cầm một bó hoa dại đủ màu, khẽ nghiêng nghiêng thẹn thùng, có vẻ rất "chuyên nghiệp". Rồi nhanh chóng trả bó hoa cho cô bạn ban nãy.

"Cô dâu" nhỏ xíu trong chiếc quần cộc có hình thủy thủ mặt trăng, chiếc áo trắng dài quá đầu gối, bông hoa mướp to tướng, vàng ươm được cài lên mái tóc ngắn, rối bù. Nó bẽn lẽn nép vào bên "chú rể", mặt thẹn thùng theo đúng kiểu con bạn vừa làm. "Chú rể" là một cậu bé khá cao, nước da trắng hồng khác hẳn mọi đứa bạn xung quanh. Đám cưới diễn ra trọn vẹn trên một khoảng vuông của bãi cát dài bất tận, chúng "rước dâu" từ lâu đài bằng cát này đến một lâu đài to hơn nguệch ngoạc nét bút trẻ con: Nhà trai, trong tiếng hò reo thích thú của hơn 10 đứa trẻ, đứa nào cũng cháy đen trong cái nắng miền Trung gay gắt...
"A, cô dâu, cô dâu Cát!" " Đẹp đôi quá! Đẹp đôi quá!" "Chú rể, cười nào, chụp ảnh nào!" - Thằng bé xoay xoay tay giả vờ làm động tác chụp ảnh. Chú rể đứng nghiêm, chỉnh lại cái cổ áo, cười tít mắt. Chúng mừng hạnh phúc "đôi vợ chồng trẻ" bằng những lá mít, lá đa, hay tờ giấy xé từ vở học trò... Tiếng cười rộn vang, lảnh lót làm xôn xao cái nắng hè oi ả...

- Bạn viết gì trong đó thế? - Cô bé khẽ nghiêng mình sang tờ giấy của bạn.
- Bí mật! - Cậu bé nheo mắt, ra vẻ bí hiểm rồi nhe răng cười, hàm răng sáng lóa trong bóng tối nhòe nhòe của chiếc đèn pin bé xíu.
- Thế tớ cũng viết bí mật của tớ... Đây nhé, mình chôn ở mỏm đá to nhất này nhé! - Cô bé leo tót lên đỉnh mỏm,hào hứng nói với xuống.
Trong bóng tối dày đặc của bãi biển về đêm, chúng thi nhau đào thật sâu, rồi cẩn thận đặt chiếc hộp gỗ vuông vắn chứa 2 chiếc lọ ước bằng thủy tinh nhỏ nhỏ, xinh xinh phía trên buộc những chiếc nơ ngồ ngộ, một đỏ, một xanh trông thật bắt mắt... Xong đâu đấy, chúng quay lại nhìn nhau khúc khích cười và chạy ào đi trên bãi biển mênh mông, tiếng sóng rúc rích cùng tiếng reo hò rất đỗi trong trẻo. Gió mát lành lùa vào tóc, bay bay...
Ngày mai cậu bạn kết thúc kì nghỉ hè với lời hẹn trở lại để cùng "cô dâu bé nhỏ" của mình mở những chiếc hộp bí mật ấy. Năm đó Cát 8 tuổi.
***

... Thư nặng nề xách chiêc vali nặng trịch vào nhà, trong ánh mắt ngỡ ngàng của bà. Chuyến viếng thăm không hẹn trước của đứa cháu gái vào một ngày đông lạnh làm người bà mắt đã kèm nhèm dù vui sướng cũng không giấu nổi sự bất ngờ.
- Con về một mình à? Ba mệ không về cùng hử? Mà răng về đợt ni, ngoài bể ri lạnh lắm!
Thư vòng tay ôm lấy cổ bà, nhẹ nhàng áp mặt vào mái tóc đã lấm tấm những sợi bạc, thủ thỉ:
- Vâng! Con mệt quá! Con đi tắm đã nội nhé!
- Để nội đun nước lá bưởi, trời lạnh nên dễ mệt, con tắm xong vào ngủ đi một giấc là khỏe ngay.
Dòng nước ấm nhẹ lướt qua da thịt, mùi hoa bưởi nhè nhẹ, khẽ mơn man khiến Thư thấy dễ chịu hơn. Trời đã chập choạng tối, Thư ngồi lặng trên chiếc sập bà kê cạnh cửa sổ, ngước ra bầu trời đã nhập nhòe, những chiếc lá chuối nửa tối, nửa sáng. Bà đến bên cầm chiếc khăn dày, nhẹ nhàng lau những giọt nước bướng bỉnh còn đọng lại trên tóc nó.
Thư thấy lòng mình bình yên đến vậy. Cái cảm giác được quan tâm, được yêu thương bỗng khiến nó chạnh lòng, cảm giác đã rất lâu rồi nó thèm khát và ước ao. Nó bỗng muốn nhỏ lại như trước đây, để cuộn vào lòng bà, để được mẹ quạt cho ngủ những ngày hè và ba kể cho nghe những câu chuyện thú vị. Ngày ấy, nhà nó còn chưa chuyển ra thành phố, ba mẹ còn chưa cặm cụi đi sớm về hôm cùng công việc và các mối quan hệ.
Ngày ấy, nó không phải một mình bơ vơ trong căn nhà quá rộng. Thư mệt mỏi với những cuộc điện thoại vội vàng chỉ để hỏi nó có cần tiền, có muốn gì không như đó đã là tất cả sự quan tâm ba mẹ có thể dành cho nó. Nó muốn vứt chiếc điện thoại ấy đi, muốn hét lên với ba mẹ rằng: Con không cần nhiều tiền thế! Con cần ba mẹ về nhà! Nhưng vô ích... Hôm nay là một ngày đặc biệt với nó và sẽ thật nhạt nhẽo nếu lại ở nhà một mình trong ngày sinh nhật tròn 18 tuổi của mình như cách nó đã làm suốt một năm qua, kể từ ngày bố nó thăng chức... Thư nhắn cho mẹ một cái tin lấy lệ và lên chuyến xe cuối cùng trong ngày, về lại với quê, với biển của nó. Mẹ không gọi lại, mẹ sẽ giải thích về một cuộc hẹn quan trọng nào đó. Nó không muốn nghe! Thư giật mình khi nhận ra mắt mình nhòe đi, ươn ướt. Giả vờ vuốt mạnh những sợi tóc mái vừa bị gió làm rối, phủ xuống trán, nó lau nhẹ những vệt nước đọng lại nơi khóe mi...
Với tay lấy chiếc kéo chiếc vali về phía mình, cẩn thận lấy ra một chiếc khăn len màu xám: "Quà của cháu tặng bà nhé, cháu đan đấy. Giỏi bà nhỉ?" - Đôi mắt mờ đục của bà lấp lánh niềm vui: "Để bà coi nào, giỏi, đan khéo lắm!". Nó nhẹ quàng vào cổ bà, màu thật hợp! Thư ngắm bà hồi lâu rồi nhoẻn cười, khẽ quay mặt ra khoảng trời đã tối dần, nghẹn ngào... Nó nghĩ về những phút vô nghĩa trong căn nhà rộng thênh thang, đan xong lại tháo ra đan lại đến cả chục lần... Nó có thể đan thêm những cái khác, rồi những chiếc khác, nhưng để làm gì? Nó có ai để tặng?
Thư đã nghĩ rất lâu, nhưng ngoài bà, nó không tìm thấy ai khác hơn... Có lúc Thư ném những cuộn len ấy thật xa mình, rối tung, vương vãi... Những sợi len chảy ra, lăn dài, lăn dài, chảy dọc theo những bậc cầu thang đẹp đẽ. Những lúc ấy, nó ôm mặt khóc, gục mặt vào gối khóc, ngồi bệt xuống sàn nhà, nước mắt thi nhau rơi.
Khoác thêm một chiếc áo kaki màu xanh nhạt cho bà yên tâm, Thư xin phép ra biển. Mùa Đông. Biển ít người. Lặng và vắng... Bóng tối bủa vây đôi chân nhỏ. Thư không sợ. Nó đã quen với bóng tối những đêm cả khu phố mất điện, khi ấy nó thích nói chuyện một mình, thích ngồi trước màn hình laptop chẳng để làm gì... Những cơn gió mang một chút cát rân ran, táp vào mặt, vào má, vào cổ Thư... Cát lạnh! Biển trước mặt đen đặc giấu đi màu xanh trong lành.
Thư ngồi bệt xuống bãi cát mịn, lặng nghe những lời thì thầm của sóng, thở nhẹ, thả lỏng. Nó hoàn toàn để tâm trí mình trống rỗng, không chút nghĩ suy, chỉ còn tiếng sóng lúc trào lên dữ dội, lúc trôi đi dịu êm. Trong phút chốc, Thư bật khóc, khóc thành tiếng, to và rõ. Tiếng khóc gào lên như đứa bé lạc mẹ giữa sân ga... bơ vơ, chới với. Tiếng khóc vang lên cùng gió, vọng về trong tiếng sóng... Nghẹn ngào, nức nở!!!
- Ăn kẹo mút nhé!
Có tiếng người nói từ phía sau. Thư không nhúc nhích, nhưng tiếng khóc đã nhẹ đi phần nào. Nó quệt nước mắt, quay lại nhìn, ánh đèn pin mờ mờ giúp cô phân biệt được vài ba nét trên khuôn mặt cậu bạn cao kều, có vẻ cậu ấy không phải người ở đây, từ giọng nói, màu da và bộ quần áo đang mặc đều nói lên điều ấy.
- Ăn đi, tớ không có gì khác đâu, Ăn đi rồi khóc tiếp! Tớ mà đi rồi không kịp hối hận đâu đấy! Tớ là gió mà, gió chạy nhanh lắm! Không níu lại được đâu! - Cậu bạn nhìn nó, cười vô tư, rồi đặt chiếc đèn pin xuống bên cạnh, ngồi khoanh tròn trên cát. Sau này Thư mới biết, cậu ấy tên là Hải Phong, một cơn gió biển "đến rồi đi, rất nhanh" như cách cậu ấy lí giải.

Thư cầm chiếc kẹo mút vị café, mân mê trong tay hồi lâu, chưa vội ăn, bất giác thấy lòng ấm lại. Đó là món quà sinh nhật đầu tiên nó nhận được ở tuổi 18.
- Sao cậu lại đi biển mùa đông này? Lạnh ơi là lạnh! Cậu đợi ai à?
- Ừ, có thể là đợi cũng có thể không! Thật ra, có những nơi tớ đã từng sống còn lạnh hơn thế này nhiều. Tớ thì thấy ở đây rất ấm!
Đôi mắt cậu bé trầm ngâm, nhìn về phía biển, rồi bất chợt quay sang nhìn Thư:
- Nhưng cậu mà ngồi đây khóc thì tớ thấy hết ấm luôn đấy, tớ ghét nước mắt lắm đấy như ghét những cuộc chia tay vậy! - Trong giọng nói và nụ cười ấy hình như vương một nỗi buồn, xa xôi lắm.
- Hình như tớ cũng từng sống ở một nơi như thế đấy, nhà của tớ! - Thư không nhìn Phong, ánh mắt chăm chú vào đôi chân nhỏ đang di đi di lại trên mặt cát. Nó nhớ lại cuộc sống ở thành phố một mình, không một đứa bạn, một người quan tâm... Rùng mình! Nó thấy hơi lạnh từ cát như xoắn xít quanh chân mình, phả vào từng thớ da thịt, lòng bàn tay đang chạm cát buốt buốt.
Cậu bạn nhìn Thư một chút bất ngờ, rồi đảo mắt về phía những con sóng chập chờn trào lên và vỡ tan ra trong bóng đêm dày đặc...
- Cậu không biết ở đấy lạnh thế nào đâu... - Thư kể cho cậu ấy nghe về gia đình, về những khó khăn khi chuyển nhà từ quê ra thành phố, về bố mẹ và cả những cảm xúc mà cô chưa từng diễn đạt được thành lời.
- Tớ hiểu!
- Sao cậu biết được?
- Tớ biết, tớ biết mà...
Câu nói của Phong làm Thư liên tưởng đến một quảng cáo thú vị, rồi cả hai cùng bật cười. Tiếng cười lảnh lót, trong veo vang lên làm xôn xao cả màn đêm tĩnh mịch. Tiếng cười làm sống dậy trong Phong những kỉ niệm của 10 năm trước...
Thư bước nhanh hơn về phía biển, những bước chân lướt nhẹ và nhanh trên bờ cát mịn đã như một thói quen sau 3 ngày ở nhà nội. Cậu bạn đang nằm dài lười biếng trên bãi cát, chiếc áo khoác Nike kéo cao che tận nửa mặt, phần còn lại được che chắn bằng một chiếc mũ lưỡi trai màu xanh da trời...
- Cậu ngủ thật đấy à?
- Sao không, thích lắm! Cậu thử đi?
Thư nằm sát ngay bên cạnh, cát lạnh hình như chảy cả vào lưng cô, nghe man mát và lạnh. Một chút lạnh!
- Ử, cũng thích thật! Cậu cứ toàn nghĩ ra những thứ hay ho nhỉ?
-Và hơi quái gở? Đúng không?
Thư không trả lời, nó nhìn cậu bạn trìu mến, có một chút bối rối thoáng qua... Và bất ngờ bật dậy, chạy như bay trên bãi biển, hết một vòng, nó dừng lại. Thở hổn hển:
- Thích hơn đấy! Cậu muốn thử không?
- Không! Tớ có cái này hay hơn nữa, để thử.
Nói rồi, cậu kéo Thư chạy ào xuống mặt nước. Con bé đứng khựng lại: "Sẽ lạnh lắm!" - Thư nghĩ. Dòng nước xiết đi, đen lại dưới bóng tối làm nó sợ hãi. "Mình không làm được đâu! Cát đã lạnh lắm rồi!" - Thư lại nghĩ., nhưng Phong không đợi nó nghĩ thêm nữa.
Sóng vẫn mênh mang vỗ vào bờ. Nước biển lạnh làm đôi chân Thư như tê lại song vẫn ra sức vẫy vùng, đùa nghịch giữa mênh mông sóng nước. Phong nghịch ngợm té nước thật nhiều làm Thư ướt sũng, tận cả trên tóc. Nước biển mặn mòi đọng lại nơi đầu lưỡi, Thư cười khanh khách giữa mênh mông sóng nước, trong phút chốc nó không còn thấy lạnh nữa...
Khi cả 2 đã lên bờ trong tình trạng cùng ướt như lột, Thư vẫn chưa ngớt cười... Phong bất giác quay lại nhìn cô trong chốc lát, khẽ đưa tay vén chút tóc mai nhẹ vương nơi bờ má, rồi ngượng ngùng, bối rối quay mặt về phía biển...
- Cuộc sống luôn đầy chuyện để buồn ấy, nhưng nếu biết tìm niềm vui cho mình mọi thứ sẽ dễ dàng hơn. Ít ra là nỗi buồn sẽ sợ hãi mà chạy trốn trong chốc lát! - Câu nói đứt ra bởi một tiếng thở dài, Phong quay lại, nhìn sâu vào mắt Thư, tiếp tục:
- Cố lên! Và đừng sợ! Đi tìm sóng nhé, nếu cát quá lạnh! Vì chưa hẳn rằng sóng đã lạnh hơn đâu. Như cách chúng ta tìm về biển khi nơi chúng ta ở lạnh lẽo ấy. Ở đây ấm, vì có cậu và có tớ. Ngốc ạ!
Thư không cười nữa, nó lặng lẽ nhìn Phong, lặng lẽ nghĩ về cách nó đã làm khi đối mặt với vấn đề của mình. Lần đầu tiên, nó nhận thấy trong sự lạnh lẽo của gia đình nó có một phần trách nhiệm của bản thân. Nó đã chỉ biết chôn mình trong nỗi buồn, để rồi trách cứ, để rồi òa khóc chỉ biết nhốt mình trong nhà, để than vãn về những cuộn len vô tội. Thư nhìn về sóng, cát dưới chân nó cũng không còn lạnh nữa. Có khi nào đó, ngôi nhà của nó, thành phố nơi kia, ba mẹ, bạn bè và lớp học cũng không quá lạnh lẽo như Thư nghĩ.
- Tớ sắp đi rồi. Và không biết khi nào có thể quay lại...
- Bất cứ khi nào cậu muốn, vì cậu là gió biển cơ mà, gió biển mạnh mẽ lắm! - Thư cười, hiền và lành.
Phong nhìn Thư, cũng khẽ cười theo, lại nụ cười mang chút gì thật xa xăm... Thư đứng một mình giữa mênh mông bãi cát dài, không một bóng người. Nó đã tưởng cậu ấy sẽ ở đây đợi mình. Thư lặng lẽ, một mình miên man trên bãi biển dài, cát mịn lại nhẹ bám vào đôi bàn chân nhỏ...
- Cậu ấy đi rồi!
Thư không buồn! Phong không muốn nhìn thấy nó khóc và sợ những phút chia tay.
Bước chân vô tình đưa Thư về một góc núi quen thuộc, nơi ngày bé cô vẫn hay chơi đùa cũng lũ bạn trong thôn. Thư bỗng ước mình được bé lại như thuở xưa, vô lo, vô nghĩ... Như sực nhớ ra một điều gì đã vụt quên, nó bước đến bên mỏm đá cao và to nhất, hì hục đào. Đây rồi, chiếc hộp gỗ đã ẩm đi, sỉn đen lại màu nước mặn. Mắt Thư sáng lên, mở to, ngạc nhiên cực độ, chiếc lọ kết nơ xanh lá của "chú rể" có tận 2 mẩu giấy được gấp vuông vắn.
Qua lớp lọ thủy tinh có thể dễ nhận ra màu vàng ố của một mẩu giấy đã cũ của hơn mười năm trước và mẩu giấy còn lại mới nguyên. Thư lật chiếc lọ đáng yêu, định cầm lên. Rồi giật mình, phía dưới chiếc lọ là một chiếc kẹo mút vị café: "Không lẽ lại là cậu ấy..." Thư ngước lên nhìn trời, rồi quay lưng nhìn biển, có một chút gió khẽ lướt qua làm tung bay chút tóc mai buông hờ. Nó nhớ lại cảm giác ấy, cảm giác tay Phong khẽ chạm vào bờ má cô hôm ấy. Một cảm giác thật ngọt, thật êm!
Thư tìm trong túi áo một chiếc kẹo mút vị café nữa, nhẹ nhàng đặt dưới chiếc lọ ước có nơ màu hồng chính tay cô thắt năm nào, lặng nhìn rồi mỉm cười, nụ cười tan đi trong cơn gió thoảng qua. Gió biển! Cô tin gió sẽ lại về với biển, một lần, không, thêm nhiều lần nữa!
Tháng 5, một buổi tối trong trẻo, Thư ngồi trước khung cửa sổ đầy gió, hí hoay đan một chiếc khăn len dày cộm dù ngoài kia mùa hè rực rỡ đang nhón bước và tiếng ve rả rích như cố nhắc nhở... Có tiếng Buzz từ Yahoo, môt nick Yahoo lạ lẫm, Gio_bien:
- Cát à?
Thư giật mình, lâu lắm không ai gọi Thư như thế nữa... Nó buông tay, cuộn len rơi xuống sàn gỗ, lăn dài, lăn dài... Gió biển? Hải Phong? Chính là cậu ấy! Thư cười, hiền và thật lành.

TRÁI TIM BỊ KHUYẾT

- Em sẽ quên được An phải không?
Đó là câu đầu tiên anh hỏi sau ngày họ kết hôn.
***
Cô nằm phía bên kia của cái giường rất dài và rất rộng, mở to đôi mắt như cố gắng tỉnh táo để quay đầu lại, cô đặt ngón tay dài lên mắt anh.
- Anh biết rồi mà, em sẽ không bao giờ quên An.
Anh cười, nụ cười như một vệt nắng rát bỏng.

- ừ...vậy anh sẽ cùng em nhớ An mỗi ngày.
An là người yêu cô, cho đến tận bây giờ, An có lẽ được anh gọi với cái tên riêng "nhân tình của em".

- Nhân tình của em sáng nay không gọi điện phải không, chắc không có chuyện gì chứ?
- Không đâu, em bảo cậu ấy đừng gọi, dù sao cũng là tuần trăng mật ...
Anh lại cười, nhưng là một nụ cười tắt ngấm. Cô có cảm giác nụ cười ấy hanh khô như mùa gió bấc. Chẳng hiểu sao, anh luôn cười khi hai người nói chuyện về An.
Anh bảo, hôn nhân là điều chúng ta cần, nhưng có thể không phải là điều chúng ta muốn. Đôi khi chữ "cần" lại là đích đến, còn chữ "muốn" có thể vẫn lơ lửng ở đâu đó trong một đường đua ngoài tầm kiểm soát.
Cô không hiểu rõ cách ví von xa lắc của anh, nhưng nhiều khi cô vẫn gật đầu tâm đắc, tự hỏi tại sao anh lại cần cưới một kẻ như cô. Cô đương nhiên biết mình cần cưới anh,vì đó là điều để xoa dịu chữ hiếu, và vì anh là một người đàn ông tốt, hoặc là vì cô không thể cưới An, suy cho cùng, đúng hơn cả có lẽ là vì anh đã hỏi cưới cô khi biết cô có An. Cô không hỏi tại sao anh làm thế, cũng không cố gắng đi tìm cái lý do của anh mà có thể như tìm trăng trong đáy nước.
Cô về ở với anh sau một buổi sáng đứng trên bậc tam cấp trong nhà thờ, thề thốt vài câu mà cô nghĩ là không bao giờ cần thiết. Bó hoa cưới trên tay cô giờ khô cong nơi góc phòng , giống như đang cười nhăn nhở.
Quà cưới An tặng là một chú gấu bông có vẻ mặt giễu cợt, An bảo để cô ôm khi ngủ cho đỡ giật mình. Anh cười: "Vậy có chồng để nằm không à?" Những ngày sau, chú gấu thì luôn nằm vỏn vẹn trong lòng anh, còn cô như một món đồ không được đoái hoài. Cái giường phẳng, rộng đến không ngờ.
- Hôm nào em rủ nhân tình của em đến nhà chơi đi, cũng lâu rồi không gặp.
- Em vẫn gặp cậu ấy ở ngoài.
Anh lại cười, một nụ cười bằng mắt:
- Ý anh là anh.
Mắt anh giống như không có đáy, chúng hút vào thật sâu. Nhưng chẳng vui chút nào.
Những ngày gần đây công việc của anh không tốt, anh bảo cuộc đời đau quá anh viết hoài không tỏ. Nhưng anh vẫn cười, nụ cười cứ tạt qua tạt lại như lọn sóng. Để mặc mọi thứ cứ đi qua, sự quan tâm như một đôi vợ chồng vẫn diễn ra rất đúng mực.
- Anh có hối hận khi cưới em không?- Cô nói khi cả hai đang dùng bữa tối.
Anh cười sằng sặc:
- Thực ra em nấu ăn đâu có tồi.
Giọt nước đáng ra đã rớt xuống mà bỗng nhiên ngoan ngoãn nằm gọn trong khóe mi. Thở nhẹ.
Đêm đến trời có mưa phùn, mưa đêm đấy, lòng đường thì ẩm ướt và mọi thứ xung quanh như có mùi ngai ngái. Anh ngồi bên máy tính, gõ lộp cộp, ánh sang trắng phảng phất trên khuôn mặt điển trai. Cô tưởng tượng ra âm thanh của một cỗ máy trong lồng ngực anh, cỗ máy giống như lâu rồi không được lên cót, nó đang dần bị lãng quên.
- Cuối tuần chúng mình đi biển nhé – Anh mở lời, mắt vẫn không rời màn hình, những dòng chữ li ti lổn nhổn trong mắt, nhưng anh lại cười.
- Cuối tuần em rảnh.
- Em rủ cả nhân tình của em đi nữa nhé, chẳng mấy khi có dịp.
- .... Dịp gì hả anh?
- Một dịp.
Lần này anh cười, tiếng cười lách cách tuôn ra như dòng chữ đang xối xả đuổi nhau trên màn hình máy tính. Chồng cô là một nhà văn.
Cô đặt mình xuống giường, cái giường vẫn rộng đến mức cô thấy nó lủi thủi và cô đơn. Tự nhiên nước mắt trực trào ra, cô nhắm ngay lại, thở gấp.
- Đáng lẽ ra, anh mới chính là người nên hỏi câu đó.
Tiếng anh thì thầm phía bên kia giường. Cô đã ngủ.
***
Ngày cuối tuần, anh có công việc đột xuất, nhưng chuyến đi biển vẫn được tiến hành. Anh đặt tour cho cô và nhân tình của cô.
Biển đẹp, nắng như được bôi mật, ngọt ngào, không như nụ cười khó hiểu của anh. An đẹp hơn cô, ít tuổi hơn cô nhưng thuộc đời hơn.
- Chồng chị vẫn tốt chứ?
- Hay cười.
- Anh ấy không bình thường.
- Chắc có thể
Cô nói mà thấy như muốn im lặng. Anh quả là không bình thường khi sống chung với cô. Lạnh lẽo. Có bao giờ thấy được hạnh phúc của cô.
- Chồng chị có yêu chị không?
- ...

- Không.
Hoàng hôn trên biển màu tím, buồn như nụ cười của người đàn ông đang khuất dần về phía biển.
***
"Anh biết mình lấy em, tức là đã cướp đi tự do của em, lấy đi cái gọi là tình yêu của em, nhưng anh chưa bao giờ hối hận. Anh luôn biết rằng, người có lẽ sẽ luôn tiếc nuối lại chính là em. Anh xin lỗi. An An là một cô gái tốt, chỉ có điều cô gái ấy lại không phải là chồng em. Chúng mình vẫn cần cưới nhau em à. Anh yêu em, và sẽ trân trọng cả tình yêu của em nữa".
Anh trở về sau khi cô đã đọc bức thư đến cả nghìn lần. Lần này, nhìn cô anh cười như khóc, chỉ có điều đó vẫn vẹn nguyên là một nụ cười. Người đàn ông suốt đời cười trong nỗi đau.

Đôi khi những trái tim bị khuyết cần tìm đến nhau, lần nữa.

ĐỪNG BAO GIỜ BỎ RƠI TÌNH YÊU CỦA MÌNH

Nếu bạn thực sự yêu một người, đừng rời bỏ người ấy. Không bao giờ rời bỏ. Bởi vì có thể bạn không biết được, tình yêu đó có ý nghĩa thế nào với người ấy đâu. Đôi khi nó có giá của cả một mạng người. Hãy trân trọng và giữ gìn tình yêu của mình. Chiến đấu vì nó. Và bạn sẽ không bao giờ hối hận.
***

Câu chuyện bắt đầu với một anh chàng tên Paul và một cô nàng tên Ella. Cả hai đang là sinh viên đại học.
Một ngày hè, cả hai gặp nhau lần đầu tiên trên sân bóng rổ của trường. Ngẫu nhiên, họ được xếp chơi chung một đội. Hôm đó cả hai đều rất vui.
Lúc về, Ella giả vờ hỏi mượn điện thoại của Paul rồi gọi vào máy mình. Thế là cô có số của Paul. Sau đó, Ella gửi tin nhắn cho Paul, giả vờ như mình nhầm số. Paul trả lời lại. Ella lại gửi tiếp tin nhắn khác. Cứ thế, họ nhắn tin qua lại. Từ nhắn tin, họ chuyển qua gọi điện. Từ nói chuyện trên điện thoại, họ hẹn hò gặp nhau. Và rồi tình yêu đến với họ lúc nào không biết. Cả hai những tưởng, họ sẽ ở bên nhau cho đến cuối đời. Tình yêu của họ sẽ là vĩnh cửu.

Nhưng ba má Ella thì không nghĩ vậy. Họ cho rằng Paul không xứng với Ella và rằng chuyện yêu đương nhảm nhí hiện giờ sẽ phá hỏng tương lai tươi sáng của con gái họ.
Ella không đủ mạnh mẽ để chiến đấu với ba má mình. Ella muốn chia tay. Paul không đủ mạnh mẽ để chiến đấu với Ella hòng cứu lấy tình yêu của hai người. Anh chỉ có một lựa chọn duy nhất: để Ella bước khỏi cuộc đời mình. Ella bị buộc đi du học ở nước ngoài. Vậy là hai người mất luôn liên lạc.
Đau đớn thật đó. Nhưng rồi mọi chuyện cũng qua.
Năm năm sau, lúc này cả hai người đều đã trưởng thành và tự lập, Ella vẫn còn độc thân và Paul thì có người yêu khác, Mary. Nhưng sâu thẳm tâm hồn, Paul chỉ yêu duy nhất một mình Ella thôi. Chỉ là, anh không có cơ hội để nói với cô điều đó.
Một lần, đang cùng Mary dạo phố, Paul vô tình trông thấy Ella. Cô thật sự chỉ đứng phía bên kia đường thôi. Chỉ cách anh có một sải chân. Trái tim anh như ngừng đập. Thật sự không rõ bản thân đang làm gì nữa, anh vùng người chạy băng qua đường, bỏ mặc Mary ở lại phía sau. Bần thần và ngơ ngẩn, anh đã không nhìn thấy một chiếc xe tải đang chạy tới.
Lúc Mary hét lên kinh hoàng cũng là lúc Ella quay người nhìn lại. Cô nhận ra khuôn mặt ấy, ánh mắt ấy. Trái tim cô cũng như ngừng đập.
Ella nhào vào đám đông đang tụ tập. Paul vẫn còn thở. Bên cạnh anh lúc này là Mary, đang nói trong nghẹn ngào: "Paul, anh không được bỏ cuộc... hãy gọi tên em, hãy gọi 100 lần, 1000 ngàn lần... được không anh? Đừng ngừng lại, gọi tên em... đừng nhắm mắt, anh... mở mắt ra nào và hãy gọi tên em..."
Paul được đưa đến bệnh viện. Cả Mary và Ella đều đi theo. Họ không biết nhau. Mỗi người đứng một góc, cúi đầu cầu nguyện.
Vị bác sĩ trở ra, đứng trước mặt Mary và nói: "Cô Ella, chúng tôi xin lỗi, anh ấy đã bỏ cuộc sau khi gọi tên cô được 157 lần. Chúng tôi đã cố gắng hết sức."
Mary gục người khóc nức nở, cô không quan tâm đến chuyện vị bác sĩ ấy đã gọi nhầm tên.
Chỉ có Ella, người run rẩy quỵ ngã nơi góc phòng là thấu hiểu. Cô biết tại sao Paul ngừng lại ở lần thứ 157. Bởi vì đó là ngày họ chia tay nhau. Ngày 15 tháng 7. Năm năm, cô đã bỏ rơi tình yêu của mình đến 5 năm. Và bây giờ nỗi đau gấp ngàn lần ngày trước đang quật vào tim cô. Đau đớn.
Nếu bạn thực sự yêu một người, đừng rời bỏ người ấy. Không bao giờ rời bỏ. Bởi vì có thể bạn không biết được, tình yêu đó có ý nghĩa thế nào với người ấy đâu. Đôi khi nó có giá của cả một mạng người. Hãy trân trọng và giữ gìn tình yêu của mình. Chiến đấu vì nó. Và bạn sẽ không bao giờ hối hận.